<Nhập thư viện>
<using namespace std;>
<Định nghĩa kiểu dữ liệu>
<Khai báo biến toàn cục>
<Code hàm số, thủ tục>
int main() {
<Chương trình chính>
return 0;
}
Dùng = thay vì :=
Cú pháp:
- <Kiểu dữ liệu> <Tên biến>,...;
- <Kiểu dữ liệu> <Tên biến> = <Giá trị khởi tạo>,...;
VD:
int a; // biến a kiểu int, chưa khởi tạo
int b = 1; // biến b, khởi tạo giá trị = 1
int x, y, z; // biến x, y, z kiểu int
int m = n = 100; // biến m, n kiểu int, đều khởi tạo = 100
int e, f = 2;
int t = 100 + f * m - n; // Khởi tạo giá trị từ biểu thức#include <tên thư viện>
Ví dụ:
#include <iostream>
#include <math.h>
#include <string>
- Nhập xuất C: stdio.h
- Nhập xuất C++: iostream
- Toán: math.h hoặc cmath
- Chuỗi C++: string
- Chuỗi C: string.h hoặc cstring
- .....
- boolean: bool
- Số nguyên
- 8bit: char
- 32bit: int, long
- 64bit: long long
- Các kiểu trên là số nguyên có dấu, muốn chuyển thành không dấu thêm unsigned trước tên kiểu
- Số thực
- 64bit: double
- 32bit: float
- Nên ưu tiên dùng double
- Kí tự: char (char vừa là kí tự vừa là số)
Thư viện stdint.h cung cấp tên gọi khác cho các kiểu số nguyên. Ví dụ:
- uint8_t: số nguyên không dấu 8bit
- int16_t: số nguyên có dấu 16bit
struct HocSinh {
int tuoi;
bool gioitinh;
};
- <Kiểu dữ liệu> <Tên biến>[<số phần tử>];
- <Kiểu dữ liệu> <Tên biến>[<số phần tử>] = {<các giá trị của mảng>};
VD:
int a[10]; // mảng int 10 phần tử
int b[] = {1, 2, 3, 4}; // mảng 4 phần tử, có giá trị lần lượt 1, 2, 3, 4
int c[3] = {4, 5, 6}; // mảng 3 phần tử
#include <iostream>
using namespace std;
void main() {
cout << 100 << 101;
}<Kiểu dữ liệu trả về> <Tên hàm>(<danh sách biến truyền vào>) {
<Code>
return <giá trị trả về>;
}
Nếu hàm không cần trả về thì kiểu dữ liệu là void. Để truyền tham biến, thêm dấu & sau kiểu dữ liệu. Ví dụ:
int add(int a, int b) {
return a + b;
}
void swap(int& a, int& b) {
int t = a;
a = b;
b = a;
}